Nhà Sá trên núi cao, rất nghèo, bố mẹ Sá cố gắng làm lụng, nhưng bao năm nay gia đình Sá vẫn nằm trong danh sách hộ nghèo của xã Lao Và Chải. Nương ít, mỗi năm chỉ có một mùa ngô, nhà Sá đói ăn triền miên... nhưng bố mẹ Sá nhất định cho em đi học cái chữ.
Lúc Sá còn học cấp I, nhà ở cách điểm trường không xa nên bố mẹ có thể đưa em đến lớp. Khi lên cấp II, Sá phải ra tận trường chính. Thấy Sá ham học, bố mẹ đẽo cho cậu một chiếc gậy bằng gỗ sa mộc để đến trường. Trường của Sá nằm tận trung tâm xã, cách bản Cháy Quả hơn 10km, đường là lối mòn men theo những ngọn núi cao và những đồi thông xanh thơ mộng. Thấm thoắt đã hai năm trôi qua, cậu bé Sá đã phải đi cõng chữ nhọc nhằn không tính xuể.
Cô giáo Nguyễn Thị Cảnh, hiệu trưởng Trường THCS Lao Và Chải, nói: “Trong lúc các giáo viên miền núi như chúng tôi rất vất vả để vận động học sinh đến trường, thì lòng quyết tâm và nghị lực của em Sá luôn là món quà có ý nghĩa lớn lao cho thầy cô và học sinh ở đây. Cách đây vài tháng, Sá được tặng một chiếc nạng gỗ mới, chiếc nạng dành cho người tàn tật hẳn hoi để thay chiếc gậy “tự chế” của bố mẹ.
Nhà trường có mô hình nội trú dân nuôi, Sá được ăn ở tại trường, chiều thứ sáu và chiều chủ nhật hằng tuần Sá đều đi bộ gần ba giờ về nhà và đến trường. Hôm nào có thêm các bạn cùng bản tung tăng sánh bước đến trường, với Sá đoạn đường dường như ngắn lại. Sá nói: “Em chỉ ước mơ sau này được làm thầy giáo...”.
THU HOÀI - T.ĐỨC
Nguồn: Tuổi trẻ Online ngày 06/10/2009
|